Saturday, February 13, 2010

đả đảo năm mới

Đáy

Một trong những chuyện mà tôi thấy là quái đản nhất trong những dịp cuối năm là nhận được những thiệp "chúc mừng năm mới". Thú thực tôi thấy rất nhảm.

Chúc thì dĩ nhiên tôi thích, nhất là chúc mừng. Đó là biểu hiện của tình bạn, tình thân, của người muốn điều tốt cho mình. Nhưng tại sao lại "chúc mừng năm mới"? Tôi có mong năm mới đến đâu? Năm mới có gì đáng mừng? Càng nhiều năm mới bao nhiêu càng rệu rã bấy nhiêu chứ ăn cái giải gì. Không tin các bạn cứ thử mở album coi lại hình ảnh cũ. Cái ngày xưa trẻ đẹp đầy sức sống đâu rồi? Cái gì đã cướp mất đi nếu không phải là những năm mới?

Ông chú tôi chắc chắn là một trong những người may mắn nhất. Ông đẹp trai, học giỏi, lấy được bà thím tôi tài sắc đảm đang, làm việc gì cũng thành công, giàu có, quyền cao chức trọng, lại có viễn kiến, rời Việt Nam trước ngày 30-4-1975 mang theo được cả gia tài. Sang Mỹ chú thím tôi phất lên kinh khủng, ông tặng mấy triệu đô la cho một trường đại học danh tiếng để xây một giảng đường đồ sộ mang tên ông. Ông được cộng đồng người Việt vinh danh và cảm tạ vì đã làm "vẻ vang dân Việt" dù ông chẳng hề làm gì cho người Việt và cho cái đất nước đã cho ông tất cả.

Người Việt Nam rất dễ biết ơn, họ rất dễ cảm thấy được thơm lây. Hễ ai cao sang là họ biết ơn, ngay cả những người không làm gì cho họ, kể cả những ông vua bắt tổ tiên họ làm nô lệ, kể cả những vĩ nhân gây ra những cuộc chiến chẳng có ích lợi gì mà còn làm chết cả triệu người. Chúng ta cần tự hào hơn nữa về cái đặc tính dân tộc rất quảng đại này.

Tóm lại, trên thế gian này ít ai bằng được chú tôi. Thế nhưng bây giờ thì chú tôi lại hoàn toàn không ý thức được hạnh phúc của mình, ông đi lại khó khăn, cả ngày nằm một chỗ thở thều thào, chẳng còn biết tài sản của mình là bao nhiêu, vinh quang của mình đến mức nào, quên cả tên con cháu. Tất cả chỉ vì hơn chín chục cái năm mới mà người ta đã liên tục chúc mừng ông. Nghe nói chú tôi còn thua xa một ông người Mỹ tên là Warren Buffet có một tài sản 70 tỷ đô la. Ông này cũng đã giúp hàng tỷ đô la cho các hội từ thiện và thực sự xứng đáng để được cả thế giới mang ơn, chứ không phải chỉ có người Việt Nam mang ơn như chú tôi. Như thế là cứ mỗi năm ông kiếm được một tỷ đô la. Kẹt một nỗi là ông cũng mang trên vai tám mươi cái năm mới và coi bộ cũng sắp đến lúc phải bàn giao tài sản để trở về đất.

Vậy thì cái năm mới có gì đáng mừng? Nó chỉ là một cỗ máy huỷ diệt. Nó huỷ diệt một cách âm thầm, lén lút nhưng dã man, vô nhân đạo. Nó không phân biệt kẻ sang người hèn, kẻ xấu người tốt, nó huỷ hoại tất cả, nó đưa mọi người tới nghĩa trang. Như vậy thì có lý do gì để chúng ta phải mừng năm mới và chúc mừng nhau năm mới? Trái lại chúng ta còn phải cực lực phản đối và kiên quyết chống lại. Bằng cách nào thì tôi không biết và chúng ta có thể thảo luận một cách dân chủ, nhưng chắc chắn là phải chống lại.

Chỉ phiền một nỗi là chúng ta rất thiếu đoàn kết và sáng suốt. Trước một kẻ thù chung nham hiểm như vậy có người lại hợp tác, chào mừng nó và rủ nhau ăn mừng nó. Thật là vô ý thức. Cần khẩn cấp thức tỉnh nhân dân để muôn người như một đoàn kết trong một mặt trận chung ngăn chặn không cho năm mới tới. Bây giờ đã quá trễ để ngăn chặn năm 2010, nó đã đến rồi nhưng chúng ta vẫn phải phấn đấu để đánh đuổi nó đi. Nó phi nghĩa và vô đạo thì ta phải chống, cho dù cái giá phải trả là sẽ phải đương đầu với năm 2011. Vậy thì chúng ta hãy cùng hô to "Đả đảo 2010!".

Trước mắt cần hình thành ngay một mặt trận đại đoàn kết chống năm Canh Dần. Nó đã đến rất gần và có thể là đã quá trễ để ngăn chặn, nhưng vấn đề căn bản là chúng ta ý thức được rằng nó độc hại cho sự sống còn của chúng ta, nhất định phải chống lại với tất cả quyết tâm. Và nếu chúng ta cảm thấy dầu sao cũng không thể chống được nữa thì lại càng phải chuẩn bị để nếu có thua cũng thua trong danh dự, không thể để cho kẻ thù huênh hoang trong chiến thắng. Một cách cụ thể chúng ta sẽ tươi cười hiên ngang mở tiệc và muôn người người như một cùng nâng ly hô to "Đả đảo Canh Dần!".

Nhân tiện, khi chúng ta hô "Đả đảo 2010!", "Đả đảo Canh Dần!", cũng xin có đôi lời về tiếng "đả đảo".

Theo chỗ tôi biết thì đây không phải là một từ tiếng Việt. Trước năm 1945 tiếng Việt không hề có tiếng "đả đảo". Nó là một tiếng Tàu 100% và có nghĩa là đánh đổ. Nó đã được du nhập vào Việt Nam nhờ chủ tịch Hồ Chí Minh, một người mà theo tập quán Việt Nam rất đáng tôn vinh và biết ơn vì đã thành công, dù thành công cho ai là điều không cần biết, cũng như ông chú tôi được tôn vinh và biết ơn dù chỉ thành công cho ông ấy. Chủ tịch sống ở Trung Quốc lâu năm nên quên tiếng Việt, lại có vợ Tàu nên thạo tiếng Tàu. Chủ tịch đã đem về nước chữ đả đảo, nhờ ông mà người Việt Nam chúng ta biết đả đảo lẫn nhau.

Đáy

No comments:

Post a Comment