skip to main |
skip to sidebar
ĐáyMột trong những chuyện mà tôi thấy là quái đản nhất trong những dịp cuối năm là nhận được những thiệp "chúc mừng năm mới". Thú thực tôi thấy rất nhảm.Chúc thì dĩ nhiên tôi thích, nhất là chúc mừng. Đó là biểu hiện của tình bạn, tình thân, của người muốn điều tốt cho mình. Nhưng tại sao lại "chúc mừng năm mới"? Tôi có mong năm mới đến đâu? Năm mới có gì đáng mừng? Càng nhiều năm mới bao nhiêu càng rệu rã bấy nhiêu chứ ăn cái giải gì. Không tin các bạn cứ thử mở album coi lại hình ảnh cũ. Cái ngày xưa trẻ đẹp đầy sức sống đâu rồi? Cái gì đã cướp mất đi nếu không phải là những năm mới?Ông chú tôi chắc chắn là một trong những người may mắn nhất. Ông đẹp trai, học giỏi, lấy được bà thím tôi tài sắc đảm đang, làm việc gì cũng thành công, giàu có, quyền cao chức trọng, lại có viễn kiến, rời Việt Nam trước ngày 30-4-1975 mang theo được cả gia tài. Sang Mỹ chú thím tôi phất lên kinh khủng, ông tặng mấy triệu đô la cho một trường đại học danh tiếng để xây một giảng đường đồ sộ mang tên ông. Ông được cộng đồng người Việt vinh danh và cảm tạ vì đã làm "vẻ vang dân Việt" dù ông chẳng hề làm gì cho người Việt và cho cái đất nước đã cho ông tất cả.Người Việt Nam rất dễ biết ơn, họ rất dễ cảm thấy được thơm lây. Hễ ai cao sang là họ biết ơn, ngay cả những người không làm gì cho họ, kể cả những ông vua bắt tổ tiên họ làm nô lệ, kể cả những vĩ nhân gây ra những cuộc chiến chẳng có ích lợi gì mà còn làm chết cả triệu người. Chúng ta cần tự hào hơn nữa về cái đặc tính dân tộc rất quảng đại này.Tóm lại, trên thế gian này ít ai bằng được chú tôi. Thế nhưng bây giờ thì chú tôi lại hoàn toàn không ý thức được hạnh phúc của mình, ông đi lại khó khăn, cả ngày nằm một chỗ thở thều thào, chẳng còn biết tài sản của mình là bao nhiêu, vinh quang của mình đến mức nào, quên cả tên con cháu. Tất cả chỉ vì hơn chín chục cái năm mới mà người ta đã liên tục chúc mừng ông. Nghe nói chú tôi còn thua xa một ông người Mỹ tên là Warren Buffet có một tài sản 70 tỷ đô la. Ông này cũng đã giúp hàng tỷ đô la cho các hội từ thiện và thực sự xứng đáng để được cả thế giới mang ơn, chứ không phải chỉ có người Việt Nam mang ơn như chú tôi. Như thế là cứ mỗi năm ông kiếm được một tỷ đô la. Kẹt một nỗi là ông cũng mang trên vai tám mươi cái năm mới và coi bộ cũng sắp đến lúc phải bàn giao tài sản để trở về đất.Vậy thì cái năm mới có gì đáng mừng? Nó chỉ là một cỗ máy huỷ diệt. Nó huỷ diệt một cách âm thầm, lén lút nhưng dã man, vô nhân đạo. Nó không phân biệt kẻ sang người hèn, kẻ xấu người tốt, nó huỷ hoại tất cả, nó đưa mọi người tới nghĩa trang. Như vậy thì có lý do gì để chúng ta phải mừng năm mới và chúc mừng nhau năm mới? Trái lại chúng ta còn phải cực lực phản đối và kiên quyết chống lại. Bằng cách nào thì tôi không biết và chúng ta có thể thảo luận một cách dân chủ, nhưng chắc chắn là phải chống lại.Chỉ phiền một nỗi là chúng ta rất thiếu đoàn kết và sáng suốt. Trước một kẻ thù chung nham hiểm như vậy có người lại hợp tác, chào mừng nó và rủ nhau ăn mừng nó. Thật là vô ý thức. Cần khẩn cấp thức tỉnh nhân dân để muôn người như một đoàn kết trong một mặt trận chung ngăn chặn không cho năm mới tới. Bây giờ đã quá trễ để ngăn chặn năm 2010, nó đã đến rồi nhưng chúng ta vẫn phải phấn đấu để đánh đuổi nó đi. Nó phi nghĩa và vô đạo thì ta phải chống, cho dù cái giá phải trả là sẽ phải đương đầu với năm 2011. Vậy thì chúng ta hãy cùng hô to "Đả đảo 2010!".Trước mắt cần hình thành ngay một mặt trận đại đoàn kết chống năm Canh Dần. Nó đã đến rất gần và có thể là đã quá trễ để ngăn chặn, nhưng vấn đề căn bản là chúng ta ý thức được rằng nó độc hại cho sự sống còn của chúng ta, nhất định phải chống lại với tất cả quyết tâm. Và nếu chúng ta cảm thấy dầu sao cũng không thể chống được nữa thì lại càng phải chuẩn bị để nếu có thua cũng thua trong danh dự, không thể để cho kẻ thù huênh hoang trong chiến thắng. Một cách cụ thể chúng ta sẽ tươi cười hiên ngang mở tiệc và muôn người người như một cùng nâng ly hô to "Đả đảo Canh Dần!". Nhân tiện, khi chúng ta hô "Đả đảo 2010!", "Đả đảo Canh Dần!", cũng xin có đôi lời về tiếng "đả đảo".Theo chỗ tôi biết thì đây không phải là một từ tiếng Việt. Trước năm 1945 tiếng Việt không hề có tiếng "đả đảo". Nó là một tiếng Tàu 100% và có nghĩa là đánh đổ. Nó đã được du nhập vào Việt Nam nhờ chủ tịch Hồ Chí Minh, một người mà theo tập quán Việt Nam rất đáng tôn vinh và biết ơn vì đã thành công, dù thành công cho ai là điều không cần biết, cũng như ông chú tôi được tôn vinh và biết ơn dù chỉ thành công cho ông ấy. Chủ tịch sống ở Trung Quốc lâu năm nên quên tiếng Việt, lại có vợ Tàu nên thạo tiếng Tàu. Chủ tịch đã đem về nước chữ đả đảo, nhờ ông mà người Việt Nam chúng ta biết đả đảo lẫn nhau.Đáy
hừm ...cũng lâu rồi, tui hay ngồi đọc blog của người ta. từ blog osin cho đến Trang Ridiculous và cả anh chàng người buôn gió. người nào cũng viết hay, văn phong cũng hùng tráng và lý luận rất sâu sắc . tui biết thận phận không thể viết giống được bằng người ta ... cho nên sợ không dám viết, sợ người ta cười cho . nhưng mà suy đi tính lại ... làm sao tui viết bằng người ta được. vì họ là nhà văn, nhà báo kia mà ... còn tui thì chạy kiếm ăn từng bữa thì làm gì dám so sánh ...thây kệ nó làm 1 cái bờ lóc cho riêng mình ..viết tầm bậy tầm bạ cũng đươc.. chưa biết viết thì ăn cắp của người ta về làm của mình hihihi ... lâu rồi không ai hỏi thì cứ coi của mình ...ít ra tui cũng có 1 cái Bờ loc giống như ai ..nói trước là nếu có ai đoc bờ log của tui thì đừng chửi : " ĐM... bày đặt "cám ơn nhìu nhìu !!!
(viết bởi phong Trần Quán)
Tối 23 tháng Chạp năm con trâu, chủ tịch nhà nước (bán thuộc địa của Tàu) Nguyễn Minh Triết thả cá chép, trước là để tiễn ông Táo lên chầu Trời sau là để giúp vui các Việt kiều yêu nước XHCN. Báo chí trong nước tưng bừng đăng hình các Việt kiều “hồ hởi, phấn khởi” dâng hương lên bàn thờ Tổ Quốc xã nghĩa.Các Việt kiều nhẩy cẫng lên như lân thấy pháo, khi nghe chủ tịch Triết phủ dụ:”Đảng, Nhà nước coi đồng bào Việt Nam ở nước ngoài là một bộ phận không tách rời của dân tộc Việt Nam…Dù làm bất cứ việc gì miễn dóng góp vào việc xây dựng cho đất nước chúng ta dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh, dù lớn, dù nhỏ cũng được Đảng, Nhà nước và nhân dân trân trọng…” [*] Nhiều người cảm động quá rưng rưng nước mắt: “Ôi ! Từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ nay mới có một ngày vinh quang ! Không ngờ Đảng và Nhà nước thấu hiểu tâm can chúng tôi như vậy. Ở nước ngoài bọn Việt kiều phản động coi chúng tôi chẳng ra gì. Về đây được Đảng và Nhà Nước âu yếm thân thương chúng tôi như con đẻ, vui mừng kể sao cho xiết. Chúng tôi nguyện đem thân trâu ngựa đền đáp công ơn trời biển của Đảng và Nhà Nước…”Đêm hôm đó, về tới khách sạn năm sao, đốc tờ Bìm Bịp thuộc phái đoàn Việt kiều tham dự đêm “Xuân Quê Hương 2010” bèn bày hương án cúng ông Táo. Giọng thành khẩn như lúc tri ân chủ tịch Triết: “Trong năm sai phạm, các tội lỗi lầm, cúi xin Tôn Thần gia ân châm chước, ban lộc, ban phước, phù hộ toàn gia, trẻ già, gái trai, an ninh khang thái, giãi tấm lòng thành, cúi xin chứng giám…” Đốc tờ còn đang lâm râm khấn vái thì .Táo quân bất thần xuất hiện, chỉ mặt đốc tờ mắng rằng:- Ta mới tâu lên thiên đình rằng anh là người nặng lòng với đất nước dân tộc mấy năm nay ra sức ủng hộ phong trào dân chủ đa nguyên trong nứơc, gần đây lại kêu gọi mọi người chống quân xâm lược Tàu. Sao nay anh lại trở giáo, về đây ôm chân bọn độc tài đảng trị ức hiếp dân lành? Ác nghiệp của anh lớn như vậy bây giờ tôi biết tâu trình Ngọc Hoàng như thế nào?- Thưa Táo quân, xin lòng trời soi xét cho thần dân. Con chống Cộng mấy chục năm rồi mà chả được một đồng xu teng. Nay Đảng CS và Nhà Nước thấy thần là người có tài nên trọng dụng thì nhẽ nào bỏ qua dịp bằng vàng này? Ở đời ai cũng phù thịnh, chỉ có người ngu mới phù suy. Con cũng người trần mắt thịt nên không gạt bỏ được lòng tham danh lợi. Xin Táo quân bao dung.- Anh học tới bác sĩ mà sao còn ngây thơ vậy? Nếu họ thực tâm trọng dụng hiền tài thì trong nước thiếu gì người tài giỏi gấp trăm ngàn lần anh sao họ không dùng? Họ chỉ xài những người mê muội như anh làm chim mồi để lấy lòng người Việt ở nước ngoài với mục tiêu cô lập hoá phong trào dân chủ trong nước mà thôi.- Nhưng thần dân thấy ông chủ tịch Nhà Nước thân hành thả cá chép để đưa các ngài lên thiên đình rất thành tâm. Buổi tối họ còn dẫn chúng thần đi dâng hương, lễ tế các vị vua Lê-Lý-Trần; như vậy là họ cũng hữu thần như chúng con, đâu còn vô thần nữa?- Ôi chao ôi! Anh thông minh nhưng phải cái tội hơi chậm hiểu. Nó làm nhiều tội ác quá nên sợ thần sợ thánh chứ tâm thành gì đâu! Chúng quen ăn của đút nên mới cúng kiếng um xùm để các Táo sẽ bao che cho chúng nó. Nhưng trời có mắt chứ! Anh nghĩ rằng họ tôn trọng các đấng tiên liệt hả? Nếu tôn trọng các vị anh hùng dân tộc thì chúng đã không dựng cái quốc hội bù nhìn lên khu hoàng thành cổ. Chúng nó muốn vùi lấp công trình của các đấng tiên liệt, xoá bỏ vết tích chống giặc ngoại xâm để làm vừa lòng các ông lớn phương Bắc của chúng đấy.- Ngài nói thế oan cho ngài chủ tịch của chúng tôi lắm. Ổng yêu Việt kiều lắm nên mới nói rắng: “Mong được đón bà con cô bác năm sau và những năm sau nữa về ngày càng nhiều, càng đông càng vui” [*].Táo quân cười ha hả:- Trời đất ơi, anh thật to đầu mà dại. Nếu hắn yêu đồng bào thì sao không mời những người nghèo về ăn Tết mà lại chỉ nhắm vào mấy đối tượng “hữu dụng” như các anh? Anh thử mở mắt ra nhìn những người ăn phải bả Nghị Quyết 36 thì biết. Thức lâu mới biết đêm dài. Những anh được Đảng nó mời về chỉ một vài năm là sáng mắt ra, nhưng há miệng thì mắc quai, đành ngậm bồ hòn làm ngọt.Ông đốc tờ như gái ngồi phải cọc lí nhí van xin:- Xin ngài chỉ cho một con đường thoát thân.- Khi về Mỹ anh lại giả bộ chống Cộng gấp năm gấp mười khi trước.- Nhưng khổ nỗi họ chụp hình chụp bóng giữ làm tài liệu nên kẹt lắm.Táo quân cười mím chi:- Thì anh cứ nói là bắt chước Hàn Tín lòn trôn để mưu việc lớn.Đốc tờ Bìm Bịp sướng run người lên, vái lia lịa:- Thẩn xin xắm lễ tạ ngài thật hậu.Khi ngửng đầu dậy thì không thấy táo quân đâu, chỉ còn phảng phất một làn khói nhẹ thoảng.Bìm Bịp về tới Mỹ, chưa kịp “hello” vợ con thì bị “táo bà” thứ thiệt hạch tội:- Ông nói với tôi là ông về nước để ủng hộ đồng bào trong nước đứng lên chống Tàu nên tôi mới cho ông về, hoá ra ông lại về xu nịnh bọn bán đất bán biển để được ăn chơi gái gú. Ông mà oang oang cái miệng chống Cộng là chúng nó phóng hình ông bê bối với gái lên mạng thì ông chỉ còn đường lên mặt trăng mà ở với thằng Cuội.Sực nhớ tới mưu của Táo quân, Bìm Bịp làm mặt nghiêm:- Đúng là đàn bà nhẹ dạ cả tin, làm sao có chí lớn như lũ đàn ông chúng tôi được! Tôi về giả bộ ôm chân tụi nó là dụng mưu Hàn Tín lòn trôn đấy.Bà vợ nghiến răng, trợn mắt, hét lên như Phàn Lê Huê lâm trận:- Ông lòn trôn ai? Lòn trôn mấy con bia ôm hay mấy con ca ve? Ông qua mặt được lũ con nít chứ qua mặt con này được à? Ông muốn làm táo quân không, con này về Việt Nam còn khối thằng theo đấy. Này! Ông làm táo Việt kiều còn ngon hơn làm đầy tớ cho mấy thằng tham quan bán nước.Quả thật Táo bà tuy tuổi đã ngả hoàng hôn nhưng còn đủ diện nước nên đốc tờ Bìm Bịp rét là phải. Người Mỹ có câu: “Never say never”. Biết đâu ta chẳng có Táo Việt kiều!an cap bai cua Phong Trần Quán
(chua xim phep tac gia) :)